Khi những bức ảnh chụp ở phố đi bộ 23 tháng 9 với những giọt nước mắt của người trồng hoa được truyền tải lên mạng, có người đã chỉ trích, lên án những nhân viên vệ sinh thẳng tay ném hoa của những người trồng hoa vào Thùng đựng rác. Riêng tôi lại có vài suy nghĩ khác…

Ngày 23 tháng Chạp lại đến, anh Tròn và vợ, ở xóm Nguyễn Hữu Dật, phường Tây Thạnh, quận Tân Phú thở dài: “Mùa cực bắt đầu rồi”.
Hôm trước, chị Tròn đi thu tiền rác, xin thêm tiền lì xì tết là thành như hai tháng. Cũng có nhà cho, nhà không. Nhiều nhà đóng cửa quanh năm, nhưng vẫn mang rác thải – loại rác cứng khó tiêu hủy đến bỏ, vợ chồng anh Tròn coi như chào thua. Vì dọn thì biết thu tiền ai đây, mà không dọn thì thế nào cũng bị quở trách…
Trong xóm bắt đầu dọn nhà, các loại rác cứng bắt đầu tuôn ra như nệm cũ, gối, quần áo, giày dép cũ. Rồi có nhà thay chậu đất trồng hoa, bỏ ra nhiều chậu bể, tủ bàn ghế bằng ván ép… Thấy mấy thứ rác này, anh Tròn thở dài: “Nặng, cứng, mau đầy xe. Có khi phải đi hai bận, hao thêm tiền xăng xe”.
Sáng sớm ngày ba mươi, xe rác của anh Tròn và vợ đến sớm. Chị vợ đi kêu từng nhà, báo “có gì mang hết rác ra”. Nhưng nói thì vậy, đến 11g30, vợ chồng anh Tròn phải quay xe lại, đổ thêm chuyến chót, nhắc lại thông báo: “Mồng ba đổ sớm. Nhớ mang rác ra”.
Rồi sáng sớm mồng ba, vợ chồng anh Tròn lại chạy xe đến sớm, hốt cho hết những bao rác của hai ngày dồn ứ. Anh bảo: “Lúc này là hoa cắm bình với dưa, trái cây chưng. Một hai bữa tới tiếp tục là hoa chậu. Phải đến mồng năm, mồng sáu mới bớt. Bữa nào cũng phải đi hai chuyến”.
Đêm ba mươi, gần giao thừa, trên các con đường, nhiều nhân viên vẫn còn miệt mài đẩy xe và dọn rác. Chỉ có sáng mồng một, trên một vài tuyến đường là có các xe rác dựa lưng vào tường, báo hiệu một ngày nghỉ ngơi. Còn ở các công viên, đường hoa… những người dọn rác vẫn miệt mài dọn và quét.
Khi những bức ảnh chụp ở khu vui chơi 23 tháng 9 với nước mắt của người trồng hoa được truyền tải lên mạng, có người đã chỉ trích, lên án những lao công vệ sinh đã vô cảm, thẳng tay ném hoa của những người trồng hoa nghèo vào Thùng rác công cộng công cộng. Riêng tôi lại có vài suy nghĩ khác.
Những công nhân vệ sinh ấy cũng áy náy lắm chứ. Họ biết như thế là không tốt. Nhưng họ phải làm tròn công việc của họ. Những người bán hoa kia thuê mặt bằng, đến giờ quy định đó thì phải trả.

Còn những lao công phải tiếp nhận để dọn dẹp sạch sẽ. Họ phải làm để trả lại không gian sạch đẹp cho công viên. Nên những gì người bán hoa không thể dọn, hay không dọn kịp thì họ buộc phải dọn cho vào Dụng cụ đựng rác rồi tập kết lên xe rác. Cả người bán hoa, người dọn rác đều còn quá ít thời gian để làm những bổn phận của họ.
Vài năm gần đây, những người mua hoa chậu để chưng trước nhà, trong sân, vườn nhà… đều chọn mua vào tối muộn ba mươi Tết. Cũng có thể vì hoa lúc đó sẽ rẻ hơn, và vì khi đó nhà cửa mới dọn dẹp xong, mới rảnh rang đi mua hoa chậu về bày biện.
Nếu như nói rằng “thị trường hoa chậu sôi động vào giờ chót gần giao thừa, tạo điều kiện cho người bán hoa bán tới tận cùng” thì ai sẽ là người tổng vệ sinh hè phố, chợ, khu vui chơi, bãi đất nơi bán hoa giờ chót?
Cũng phải nghĩ đến lao công vệ sinh. Họ đã gồng một số lượng rác quá lớn ngay từ khi có “dấu hiệu” Tết. Cho nên, thương người trồng hoa thì cũng nên thương cho những người làm vệ sinh. Vì sau mua bán là… dọn dẹp rác thải.

Có thể, hãy giúp người trồng hoa, bán hoa bằng cách cho họ một mặt bằng mới sau khi rời phố đi bộ hay khu mua bán. Nhưng cũng phải tính tới việc giúp những công nhân vệ sinh có thể dọn dẹp và nghỉ ngơi.
Việc ấy có thể bắt đầu từ chính nhân loại, từng người đều có hiểu rõ thu dọn rác và phân loại, vứt rác cho vào Thùng rác công cộng bỏ đúng chỗ đúng nơi cho người đi đổ rác bớt cực nhọc. Rồi chuyện dọn dẹp nhà cửa đón Tết nữa, hãy cố dọn sớm, đừng để dồn mọi thứ rác thải vào giờ chót.

Những Thùng đựng rác đầy ứ lúc sáng sớm ngày 29 tháng Chạp tại phố đi bộ Lê Văn Tám.